Bằng những câu nói vần vè hồn nhiên và thô mộc, Nấm đã từng có những bài thơ ngộ nghĩnh, đáng yêu. Nhưng bây giờ thì con trai bé bỏng của ba không còn làm thơ nữa, vĩnh viễn không bao giờ làm thơ được nữa. Nhưng ở nhà mình, con vẫn mãi mãi là một “nhà thơ” độc đáo; mãi mãi là một “bài thơ” đặc sắc...
Phần mình, kể cũng khá lâu rồi, hầu như ba không làm thơ. Bài thơ này ba viết khi cái tết đã cận kề, nhưng không phải để khai xuân như thiên hạ vẫn làm... Ba viết trong nỗi nhớ con, Nấm ơi!...
Bài thơ muộn cho con
>> Thơ Nấm (tập 4)
>> Thơ Nấm (tập 3)
>> Thơ Nấm (tập 2)
>> Chú Khải Nguyên, Nấm và thơ
Cũng là một chuyến xuôi quê
Mà sao đi mãi không về, Nấm ơi!
Ngoài kia mưa nắng bời bời
Biết tìm đâu một chỗ chơi yên bình?
Con đi lặng lẽ một mình
Sương sa gió tạt vô tình, ai che?
Giữa lòng đất lạnh tái tê
Ai người nâng giấc vỗ về mỗi đêm?
Vắng con, nhà cửa rộng thênh
Khói nhang thương nhớ cuộn lên từng hồi
Mâm cơm trống một chỗ ngồi
Trò vui không có con chơi, hóa buồn
Chân chưa bén lấm bụi đường
Mà con đã vội khói sương cậy nhờ
Siêu sinh một cõi xa mờ
Nẻo trần gian gọi ấu thơ bùi ngùi...
Thoi đưa..., đã lại xuân rồi
Giật mình nỗi lá xanh rơi, điếng mùa
Cả nhà thức đợi giao thừa
Đường xa con kịp về chưa, sum vầy?...
Xuân Nhâm Thìn - 2012
Ba Phan Chín
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
01/20,2012
Edit
Bản in
Đố kỵ với... thơ
Trong công việc và cuộc sống, mình rất sợ và mệt mỏi với tính đố kỵ. Vậy mà trong mình dậy lên cảm giác ấy khi đọc thơ của bạn. Không ghen tỵ sao được, khi bạn có được cảm xúc dễ thương, trong trẻo quá, trong trẻo đến đến tinh khôi, thậm chí còn mang hơi hướm của “teen” và “áo trắng” nữa, khi mà bạn ở tuổi U40 như mình và là mẹ của một bầy con, hic... (xin lỗi bạn nhé). (Xem tiếp)
Posted to Chung
01/15,2012
Edit
Bản in
Mãi mãi tuổi lên 7
>>Nấm tròn 6 tuổi
Hôm nay, 11.1.2012, kỷ niệm sinh nhật con. Mãi mãi, con không có sinh nhật lần thứ 7. Và mãi mãi, mẹ không bao giờ tin rằng mẹ đã mất con.

Sinh nhật con lần này vẫn có hoa và bánh kem, có những món ăn con thường thích, đặt trên bàn thờ con. Sáng nay ba mẹ cũng ra mang hoa đặt ở mộ con.

Mẹ cảm ơn con về nhiều thứ, về những gì con đã dành và đem đến cho mẹ. Và đặc biệt, nếu không có con, mẹ sẽ không dễ gì cảm nhận những tình cảm sẻ chia ấm áp từ nhiều người, quen biết và không quen biết, thân và sơ... từ khắp mọi nơi. Quá nhiều nên mẹ không dễ gì kể hết và nói hết những lời cảm ơn. Dĩ nhiên, không ai cần mẹ nói lời cảm ơn, vì ai cũng muốn đem đến cho con những điều tốt đẹp nhất.
Từ bà con, cơ quan, bạn bè, đồng nghiệp của ba mẹ và hàng xóm láng giềng của nhà mình đã giúp đỡ ba mẹ rất nhiều trong công việc và cuộc sống; từ các y bác sĩ dược sĩ ở ngành y tế Quảng Nam, ở bệnh viện trường Đại học y dược Huế và hàng chục bệnh viện mà con đi qua... Tất cả đều đã rất nỗ lực để cứu chữa cho con; từ những lời động viên, chia sẻ theo dõi từng bước con đi của các cô chú trên cộng đồng mạng; từ những quyển sách các cô chú gửi tặng con qua bưu điện, đặc biệt, từ cô hoalucbinh, ở cách xa con hàng nghìn cây số, cô cũng chưa một lần gặp con, đã lặn lội hốt thuốc bắc gửi cho con. Và con cũng đã không phụ lòng cô, con đã cố gắng uống thuốc đến khi con không thể uống được nữa; từ mẹ của chị Vân Anh (chị Vân Anh là bạn học cũ của anh Hai con) - một phụ huynh đang cho con bú vẫn tình nguyện hiến máu cho con; từ lời kêu gọi hiến máu cho con của các cô chú trên trên email, blog, facebook (con thiếu nhiều máu, nhưng nhóm máu AB của con lại là máu hiếm nên khó kiếm); từ cô Minh Á, một điều dưỡng về hưu, trong đời cô đã chăm sóc hàng nghìn bệnh nhân, nhưng cô bảo chưa có bệnh nhân nào để lại ấn tượng mạnh cho cô như con, vì sức chịu đựng của con, vì sự thông minh của con, và cả lòng biết ơn mà không thể nói được nên lời của của con đối với cô khi cô cố gắng hết sức để tìm ven cho con mà không làm con đau đớn, trò chuyện với con để con bớt đau và vui vẻ, để rồi lúc này, mỗi lần gặp mẹ là cô lại khóc...


.jpg)
***
Mấy hôm nay trên VTV2 đang chiếu phim “Thủy hử”, bộ phim này gợi cho cả nhà nhớ quá nhiều về con. Con thuộc cả sao, hiệu, tên của cả 108 nhân vật anh hùng Lương Sơn Bạc. Tỷ như với Tống Giang, con sẽ nhớ Thiên khôi tinh Hô bảo nghĩa Tống Giang Tống Công Minh Tống đầu lĩnh hay với Lâm Xung thì con sẽ nói Thiên Hùng tinh Báo tử đầu Lâm Xung Mã quân xích long tướng. Cái đầu của con trai mẹ thật vĩ đại!
Giờ đây, trong những câu chuyện của nhà mình, với bạn bè ba mẹ cũng thường có nhắc đến tên con. Ba con là người rất kiệm lời, nhưng trong những cuộc trò chuyện với mẹ, ba vẫn thường xuyên nhắc con và thường kết thúc bằng câu: “Nấm của mình thật quá ấn tượng”. Tình thương của người cha dành cho con cái thường khác với người mẹ. Nhưng ba con lại quá sức yếu đuối. Mẹ nhớ lại những ngày đầu ba mẹ cùng chăm con ở bệnh viện, ba không bao giờ trả lời được điện thoại khi có ai đó hỏi về tình trạng của con mà chỉ lặng lẽ khóc, khiến mẹ phải luôn động viên ba.
Vậy đó, con đã xa nhưng trong lòng ba mẹ và những người thân yêu, con vẫn luôn còn sống, mãi mãi.
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
01/11,2012
Edit
Bản in

Năm mới, và những chuyện cũ
Năm mới đã đến, vậy mà mình có quá nhiều chuyện chưa làm xong.
Công việc cơ quan, gia đình coi như tạm ổn. Nhưng mình còn mắc nợ nhiều, với lòng mình, với nhiều người quá. Và thấy rằng, nhiều khi mình cũng thật đáng trách. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
12/31,2011
Edit
Bản in

Thư Chí Bảo gửi Ông già Noel năm nay
Ông già Noel gửi thư cho Chí Bảo năm 2011
>>Thư Ông già Noel gửi Nấm và Chí Bảo năm 2009
Chí Bảo và Nấm vừa được Ông già Noel đến tận nhà tặng quà kèm theo một lá thư, lá thư như sau:
Xứ sở tuyết, mùa Noel 2011 và năm mới 2012
Yêu thương gửi cháu Chí Bảo của ông!
Một mùa Noel nữa lại về, và ông lại nhận được thư của cháu và Gia Bảo. Dù nơi này tuyết đang rơi, ông vẫn thấy lòng mình ấm áp lạ thường, đó chính là nhờ những bức thư của cháu và của nhiều bạn nhỏ như cháu đấy. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
12/24,2011
Edit
Bản in
Vợ mừng sinh nhật Chồng
>> Mẹ chồng tôi
>> Kỷ niệm "2 trong 1"
Hôm nay là sinh nhật anh – người đàn ông của đời mình, lần thứ 39. Lúc đầu, mình hơi băn khoăn về khoản quà tặng. Thấy cái ví của anh đã cũ, nhưng lại ngại anh nghĩ “Sao em lúc nào cũng để ý đến túi tiền của anh vậy?”, thấy dây nịt cũng đã sờn, nhưng lại tiếp tục ngại “em sao bao giờ cũng muốn trói buộc anh?”, định tặng anh 3 hoa hồng, nhưng e rằng “đừng nghĩ anh là người ba hoa nhé”.

Dù sao, mình cũng không "xơ cứng" đến nỗi, không tặng anh một bó hoa
Rốt cuộc, mình quyết định tặng anh món quà muôn năm cũ, đó là cả cuộc đời mình, dành cho anh. Nếu anh cảm thấy hạnh phúc khi nhận món quà đó, thì anh là người may mắn; còn ngược lại, nếu anh cảm thấy anh là người bất hạnh thì có lẽ anh cũng phải đành chịu thôi, bởi vì ai đã vào tay mình thì khó mà "thoát" ra được.
Mình dự định nấu vài món đơn giản anh thích. Nhưng quá lâu rồi mình chưa vào bếp. Mà tài nội trợ của mình thì rất í ẹ, từng bị Chí Bảo và Nấm chê tơi bời, chê tới mức chỉ cần mình vào bếp là hai con đồng thanh “bữa ni con không ăn cơm đâu”. Anh nấu ăn ngon và bày biện mâm cơm khéo hơn mình nhiều. Ơn trời, anh chưa bao giờ (dám) chê những món mình nấu. Nhưng mình bảo đảm lần này thì dứt khoát ngon, bởi vì mình có bí quyết. Mình sẽ nêm vào món ăn rất nhiều tình yêu, vài nụ cười, một ít nũng nịu, một chút nồng nhiệt, một chút tình tứ, một chút lãng mạn, một chút dịu êm, một chút, một chút...

và bánh kem
“Sinh nhật anh, chúc người đàn ông của đời em có đủ sức khỏe để có thể cùng em thực hiện kế hoạch 100 năm lần thứ ba trong năm tới (vì lợi ích 100 năm trồng người mà, hi hi) và đủ sức để nắm tay em đi hết cuộc đời này, nhé anh”.
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
12/22,2011
Edit
Bản in
Câu chuyện mùa Noel
“Mẹ ơi, ông già Noel có thật không?”. “Con không biết là năm ngoái ba mẹ hay ông già Noel đã tặng quà cho con, mẹ nói thật cho con biết đi?”. Đó là hai câu con trai hỏi mẹ trước thềm Noel 2011 (năm nay Chí Bảo đã lên lớp 6 rồi).
Con yêu thương! Theo mẹ, không chỉ đợi đến Giáng sinh, mà ông già Noel luôn xuất hiện trong cuộc sống, quanh năm, con ạ. Khi con đem niềm vui đến cho ai đó, hoặc ai đó trao cho con niềm vui, ấy là khi ông già Noel xuất hiện.
Noel năm nay, mẹ nghĩ ông già Noel vẫn sẽ tặng quà cho những trẻ em chăm ngoan như con như mọi năm. Riêng mẹ, mùa Noel này, mẹ muốn con trai đọc một câu chuyện cảm động (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
12/19,2011
Edit
Bản in
Hạnh phúc giản đơn
Sáng ni anh không đi làm, nên một mình mình đi làm giữa trời lạnh giá, đi điểm tâm cũng có một mình, buồn ơi là sầu!
Rứa để biết, hạnh phúc nhiều khi chỉ là những điều đơn giản, nhỏ nhặt. Như những lần (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
12/14,2011
Edit
Bản in
.jpg)
Chuyện nhỏ của Nấm
Sau làm tuần 100 ngày, nhà mình không cúng cơm ngày 3 bữa cho con nữa, theo phong tục. Tuy vậy, đến bữa ăn, cả nhà vẫn ngồi ăn bên bàn thờ con; chén, đũa, muỗng, cơm và thức ăn phần con vẫn có. Ba, mẹ, cô Ba, anh Hai rất lấy làm khó chịu khi hằng ngày không cúng cơm cho con, cứ như thiêu thiếu một cái gì cho con, không biết con hôm nay thế nào? (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
12/11,2011
Edit
Bản in

Con luôn ở bên mẹ
>> Mẹ luôn ở bên con
Hôm nay làm tuần 100 ngày cho con. Con đã xa mẹ 3 tháng 10 ngày rồi. Thời gian trôi nhanh, nhưng thời gian không thể làm mẹ nguôi nỗi nhớ con. Lúc nào con cũng ở bên cạnh mẹ, ơi con yêu thương. Mẹ nhìn nơi đâu, nhìn cái gì, nhìn vào trẻ em nào... cũng có bóng dáng con.
Hôm nay trời lạnh, mẹ lại nhớ đến (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
12/04,2011
Edit
Bản in
Chuyện tình yêu
>> Kỷ niệm ngày yêu
(Kỷ niệm ngày tình yêu của mình lên ngôi: ngày 2 tháng 12 năm 1997)
Cuộc sống thật ngắn ngủi. Tình yêu và hạnh phúc thì rất mong manh. Hôm nay mình tay trong tay chắc gì ngày mai vẫn thế bởi cuộc sống luôn có nhiều chữ “ngờ” và đường đời thì lắm lối rẽ. Vậy hà cớ gì mình không sống và yêu hết mình, sống và yêu cứ như hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời mình, và đừng bao giờ phải kèn cựa nhau vì cái gì và để làm gì.
Và hình như chưa bao giờ mình hết yêu anh. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
12/02,2011
Edit
Bản in
Lẽ ra mình rất hạnh phúc khi có một gia đình để yêu thương, có con cái để chăm sóc, có người thân để chia sẻ... Bên cạnh mình, anh vẫn quan tâm, cô Ba vẫn chu đáo, Chí Bảo vẫn chăm ngoan, bạn bè vẫn sẵn lòng mở rộng vòng tay, dang rộng bờ vai. Mình từng mơ về ngôi nhà và đứa trẻ, và mình đã có, mình còn đòi hỏi gì nữa?
Vậy mà mình cảm thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình, bên những người mình yêu thương. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
11/26,2011
Edit
Bản in
Nhà Nấm nở hoa
Ngôi nhà của Nấm nằm giữa mênh mông cát trắng và cát trắng, những tưởng không cây gì có thể sống được, kể cả xương rồng. Những ngày đầu, ba mẹ mang hoa sứ, rau sam Nhật, hoa mưa; rồi mua phân, mang đất lên trồng hoa quanh nhà Nấm. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
11/23,2011
Edit
Bản in

Cho và nhận
Hôm nay, ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11 là ngày hạnh phúc đối với mình, dù mình không phải là nhà giáo.
Mình chưa bao giờ nghĩ rằng, mình cho ai (hoặc cho đi) một cái gì đó để được nhận lại một cái gì đó. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
11/20,2011
Edit
Bản in

Con luôn là niềm vui của cả nhà, chừ còn đâu?
Một quyển sách thú vị
Phần cuối: Những ngày sau cuối, những lời sau cùng
>> Phần 3: Vì đó là Nấm
>>Phần 2: Nhà - Bệnh viện - Trường học
>>Phần 1: "Tuổi thơ dữ dội"
Cuộc đời mỗi con người là một quyển sách. Cuộc đời của Nấm cũng là một quyển sách. Một quyển sách rất mỏng nhưng rất hay. Sách mỏng bởi vì con chỉ sống được 6 năm 7 tháng 16 ngày. Cuộc đời con thật ngắn ngủi nhưng cũng dài vô tận bởi vì con vẫn sống mãi trong lòng những người thân yêu.
Mẹ đã học được những những bài học về nghị lực, về tính tự lập khi “đọc” quyển sách ấy. Mẹ cũng đã đọc được những câu chuyện thú vị ở quyển sách ấy...
Trong những ngày cuối cùng, cậu ăn uống không được, nói năng đứt quãng, thều thào, rất khó nghe vì hai khối u ở cổ chèn ép thanh quản và thực quản. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
11/15,2011
Edit
Bản in

Một quyển sách thú vị
Phần 3. Vì đó là Nấm!
Suy luận kiểu Nấm
Cậu rất thích toán học và đọc sách. Có lần bác Ánh cùng xóm đố cậu: “Đố Nấm 47 trừ 16 bằng mấy”, cậu đáp: (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
11/09,2011
Edit
Bản in

Một quyển sách thú vị
Phần 2. Nhà - bệnh viện - trường học
16 tháng, xuất viện, về nhà và cậu lại đến trường. Thỉnh thoảng phải nghỉ học để đi tái khám, vậy mà cậu vẫn học kịp bạn bè. Những tháng ngày được ở nhà là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của cậu, của cả nhà. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
10/24,2011
Edit
Bản in

Một quyển sách thú vị
Cuộc đời mỗi con người là một quyển sách. Cuộc đời của Nấm cũng là một quyển sách. Một quyển sách rất mỏng nhưng rất hay. Sách mỏng bởi vì con chỉ sống được 6 năm 7 tháng 16 ngày. Cuộc đời con thật ngắn ngủi nhưng cũng dài vô tận bởi vì con vẫn sống mãi trong lòng những người thân yêu.
Mẹ đã học được những những bài học về nghị lực, về tính tự lập khi “đọc” quyển sách ấy. Mẹ cũng đã đọc được những câu chuyện thú vị ở quyển sách ấy...
1."Tuổi thơ dữ dội"
Cậu bé Nấm – nhân vật chính của “truyện” sinh vào ngày đặc biệt: (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
10/12,2011
Edit
Bản in
Chúc mừng Chí Bảo đoạt giải nhất cờ vua cấp trường
“Đôi bạn” cùng tiến
Mẹ đã học theo Chí Bảo “trên từng cây số” suốt 5 năm tiểu học (trừ những ngày đưa Nấm đi bệnh viện). Hai mẹ con sát cánh bên nhau đến nỗi chỉ cần xem bất cứ câu hỏi nào là mẹ biết Chí Bảo có trả lời được hay không. Việc mẹ theo sát Chí Bảo cũng giúp Nấm biết thêm nhiều điều. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
10/02,2011
Edit
Bản in
Nghe tiếng rao, nhớ con
Con mất đã được 1 tháng. Thời gian trôi thật nhanh. 1 tháng, cô Ba vẫn đọc truyện cho con nghe hàng ngày. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
09/26,2011
Edit
Bản in
Sẻ chia. Và không trì hoãn
Hôm đám tang Nấm, ba mẹ dự định sẽ chỉ nhận nhang đèn, hoa quả chứ không nhận tiền phúng viếng. Bởi khi còn sống Nấm đã nhận được rất nhiều sự quan tâm, tình yêu thương và sẻ chia của mọi người. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
09/20,2011
Edit
Bản in
Sinh nhật
Mẹ thực sự không nhớ hôm nay là ngày sinh của mình cho đến khi nhận được lời chúc mừng của ông ngoại qua email (vì mẹ sinh vào tết Trung thu nên ông bà ngoại luôn nhớ ngày sinh theo âm lịch). Ông ngoại con năm nay đã 80 tuổi, sống ở vùng nông thôn vậy mà vẫn lướt web và check mail thường xuyên, thỉnh thoảng gửi email cho mẹ và điều đó khiến mẹ rất phục và cảm động. Thư ông ngoại viết như vậy:
CHÚC MỪNG SINH NHẬT CON
Tề Phan tới tôi
hiển thị chi tiết 09:30 (10 giờ trước)
từTề Phan laonongtridien.2011@gmail.com
tớiPhan Lê Châu Nữ <baovame@gmail.com>
ngày09:30 Ngày 12 tháng 9 năm 2011
chủ đềCHÚC MỪNG SINH NHẬT CON
được gửi bởigmail.com
xác thực bởigmail.com
Châu Nữ con thương:
Nấm về cõi vĩnh hằng mới 17 ngày, nỗi đau thương chưa thể nguôi ngoai được.Hôm nay ngày Rằm tháng Tám năm Tân Mão cha nhớ lại cách đây 37 năm cũng ngày này tại Đà Nẵng số nhà 40 đường Lê Lợi,ăn cơm trưa xong mẹ con chuẩn bị đồ cúng rằm thì bụng quặn đau, cha vội ra đường kêu xe xích lô 14 giờ 40 bà nội và mẹ con cùng lên xe đến bệnh viện đa khoa Đầ Nẵng ,đến 19 giờ,lúc trăng rằm vừa ló dạng cũng là lúc con lọt lòng ,Ngoài đường phố từng đoàn múa lân kéo đi múa như chào đón cô công chúa chào đời. Hôm nay,tròn 37 năm ngày sinh của con ,cha mẹ chúc con luôn khỏe,trẻ,đẹp, vạn sự như ý.
Cha mẹ của con .
Đọc thư ông ngoại, mẹ lại nhớ đến con. Năm nào ba mẹ cũng mua quà sinh nhật tặng con và anh Hai. Đến sinh nhật ba, mẹ lại mua quà để anh Hai anh em tặng ba. Nhân sinh nhật con, anh Hai và ba, gia đình mình thường có một bữa tiệc nho nhỏ. Năm ngoái, tặng quà ba xong, con thắc mắc: “Tại răng nhà mình ai cũng được tổ chức sinh nhật, cũng được tặng quà sinh nhật, còn mẹ thì không được. Chẳng lẽ mẹ không có sinh nhật?”. Mẹ đã ôm con vào lòng. Đúng là con trai của mẹ. Con luôn biết nghĩ đến người khác cả khi vui sướng lẫn khi đau ốm. Cũng có năm ba chúc mừng sinh nhật mẹ đó con, chỉ có điều mẹ không nói cho con biêt.
Trở lại với chuyện sinh nhật của mẹ, sau khi đọc thư, mẹ đã viết thư cảm ơn ông ngoại.
từPhan Lê Châu Nữ baovame@gmail.com
tớiTề Phan laonongtridien.2011@gmail.com
ngày10:54 Ngày 12 tháng 9 năm 2011
chủ đề CẢM ƠN CHA MẸ
được gửi bởigmail.com
Kính gửi cha mẹ,
Con rất bất ngờ khi nhận được lời chúc mừng sinh nhật của cha mẹ bởi con dường như không nhớ ngày sinh của mình nữa.
Con đọc thư cha và rất xúc động vì con biết rằng, cha mẹ bao giờ cũng yêu thương con không bến bờ. Cha mẹ yêu thương con cũng như con yêu thương con trai của con - Chí Bảo và Nấm vậy.
Con cũng rất vui sướng và tự hào khi con được làm con của cha mẹ. Trong mắt con lúc nào cha mẹ cũng rất tuyệt vời về sự hy sinh, về tình yêu thương con,về cách đổi nhân xử thế, về mọi điều tốt đẹp ở trên đời... mà con còn cần phải học hỏi rất nhiều. Nếu con có làm điều gì để cha mẹ phải buồn lòng thì cha mẹ cho xin lỗi. Nhưng con tin chắc rằng, con đã và sẽ sống rất xứng với niềm tin và tình yêu thương của cha mẹ. Con không làm điều gì khiến cha mẹ phải buồn vì con yêu cha mẹ rất nhiều.
Trước đây, Nấm hỏi con: "Nếu bà tiên cho mẹ một điều ước thì mẹ ước điều gì?". Con đã nói rằng: "Mẹ ước cho con khỏe mạnh". Nay thì con ước gì cha mẹ sống thật lâu. Con rất tiếc khi không được gần cha mẹ, để trò chuyện với cha mẹ, để được cha mẹ dạy bảo thêm nhiều điều.
Con kính chúc cha mẹ sức khỏe.
Nếu rảnh, cha lên mạng mỗi ngày để hai cha con trò chuyện cho vui cha nhé.
Mẹ thật bất hạnh khi không con còn bên cạnh. Nhưng mẹ cũng rất hạnh phúc khi vẫn còn ông bà ngoại của con để mẹ được yêu thương.
À, chiều nay mẹ đến lớp của anh Hai và phát bánh trung thu cho các bạn của anh ấy. Các bạn của anh Hai rất vui, mẹ cũng rất vui. Mẹ luôn mong muốn được là người mang niềm vui đến cho người khác. Các bạn của anh Hai đã bóc bánh kẹo ăn tại chỗ. Riêng anh Hai không ăn mà mang nguyên gói bánh về để cúng con, và anh Hai cũng “báo cáo” con rằng: Sản phẩm lồng đèn dự thi của anh Hai được giải nhất! Anh Hai làm lồng đèn hình Cột mốc chủ quyền đảo Trường Sa.
Đến đây mẹ lại nhớ chuyện hôm trước ở nhà mình. Nhớ hôm cả nhà bàn chuyện Trung Quốc - Việt Nam, khi anh Hai nói: “Đánh chết thằng Trung Quốc đi”, thì con đã khóc: “Đừng đánh Trung Quốc, vì con thích đọc kiếm hiệp của Kim Dung, đọc truyện của Trung Quốc. Đánh Trung Quốc thì con sẽ hết truyện để đọc”.
Con trai nè, ngày mai cũng mẹ ra thư viện tỉnh trả hai quyển truyện đang đọc dở dang cho con nghe. Không còn con, mẹ cũng chẳng thích đến thư viện nữa, trừ khi đến mượn sách để anh Hai tham khảo.
Anh Hai vừa nói với mẹ: “Con luôn nghĩ rằng Nấm meo vẫn còn sống”. Cả nhà mình ai cũng nghĩ như vậy và ai cũng rất yêu con.
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
09/12,2011
Edit
Bản in
Nhật ký cho con:
Trung thu.
Trung thu vắng con. Nhớ trung thu mọi năm mẹ chở con và anh Hai đi mua đủ một bộ: nào trống, gậy như ý, quạt ba tiêu, mặt nạ, đầu lân... ở tiệm của cô Ân để hai anh em con múa chung với mấy anh chị trong xóm. Con rất thích thú. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
09/11,2011
Edit
Bản in


Ngôi nhà của Nấm

Nấm đã đi vào một thế giới mới ở miền cực lạc. Ở thế giới này cũng tràn ngập yêu thương dành cho Nấm như Nấm đã từng được yêu thương, nhưng khác là Nấm sẽ không còn đau đớn nữa. Nấm đã chịu đau đớn quá nhiều rồi, đau đớn đến phút cuối của cuộc đời.
Nấm cũng đã có một ngôi nhà mới (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
09/05,2011
Edit
Bản in
Cô Hoa Lục Bình (Kim Oanh) báo tin Nấm mất tại
http://hoalucbinh.vnweblogs.com/post/4223/319756#comments
Lời cảm tạ
Gia đình chúng tôi xin chân thành cảm tạ:
Hội đồng gia tộc-tộc Phan làng Phú Trang xã Quế Xuân 2 (Quế Sơn), bà con nội ngoại, thông sui gia; các cơ quan, đơn vị, đồng nghiệp, bạn bè thân hữu gần xa đã gọi điện chia buồn, đến viếng và tiễn đưa linh cữu của con chúng tôi là cháu PHAN GIA BẢO (tên thường gọi là Nấm), sinh ngày 11.1.2005, từ trần ngày 27.8.2011 (nhằm ngày 28 tháng 7 năm Tân Mão), hưởng dương 8 tuổi về nơi an nghỉ cuối cùng.
Trong lúc tang gia bối rối, chắc chắn sẽ không tránh khỏi những điều sơ suất, gia đình kính mong quý vị niệm tình tha thứ.
Thay mặt gia đình:
Cha: PHAN CHÍN
Mẹ: PHAN LÊ CHÂU NỮ
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
08/29,2011
Edit
Bản in
.jpg)
Con yêu quái ung thư đang từng phút từng giờ gặm nhấm, hành hạ cơ thể con. Nó không chỉ làm cho con đau đớn cùng cực về thể xác mà còn làm biến dạng cả hình dáng của con vì những u, hạch. Con bảo chừ con không cần đẹp trai nữa, cũng không cần thông minh nữa, con chỉ cần hết bệnh thôi. Và mẹ cũng chỉ cần vậy thôi.
Con vất vả, mẹ có thể gánh vác giúp con; (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
07/25,2011
Edit
Bản in
Mẹ chưa bao giờ tiếc với con bất cứ thứ gì, từ chuyện ăn uống, sinh hoạt đến vui chơi...., nói chung là trong mọi chuyện. Nếu không thì hẳn lúc này mẹ sẽ rất hối hận, bởi bây giờ con không ăn được gì nhiều, con cũng không thể đi đâu chơi được.

Nấm chụp ảnh này cách đây hơn 1 tháng,
bây giờ thì Nấm không còn "phông độ" như vậy nữa. (Xem tiếp)
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
07/09,2011
Edit
Bản in
(Bài đăng trên Báo Quảng Nam đặc san 21.6.2011- http://baoquangnam.com.vn/xa-hoi/38/31331-nhung-nguoi-thay-cua-toi.html)
Hồi học trung học, tôi cảm thấy mình có chút năng khiếu và ước mơ sau này sẽ trở thành nhà báo. Tuy nhiên, vì nhiều lý do, tôi không thể theo học ngành mình yêu thích và đương nhiên cũng không được trang bị chút kiến thức nào liên quan đến chuyên ngành báo chí. (Xem tiếp)
Posted to BÀI VIẾT
07/04,2011
Edit
Bản in

Truyện ngắn Hối hận trên báo tường của Chí Bảo
Chí Bảo vừa nhận giấy chứng nhận hoàn thành chương trình tiểu học. 5 năm, tưởng chừng như rất dài mà cũng rất ngắn. 5 năm, chưa bao giờ Chí Bảo là học sinh xuất sắc (toàn diện) nhất lớp, hê hê. Mẹ bảo “quá tệ, thua xa mẹ ngày xưa”. Chí Bảo chống chế: “Nam nhi đại trượng phu phải biết nhường nhịn mấy nàng yểu điệu thục nữ, con không thèm giành phần đứng nhất đó thôi”.

Chí Bảo nhận giấy chứng nhận hoàn thành chương trình tiểu học
Tuy vậy, Chí Bảo cũng được coi là người nổi tiếng khi được rất nhiều thầy cô và các bạn, các em trong trường biết đến. Riêng năm học lớp 5 này, hầu như cuộc thi nào Chí Bảo cũng tham gia nhưng đoạt giải rất ít. “Thi rất nhiều nhưng được chẳng bao nhiêu”, con trai hỉ? Mẹ thử thống kê sơ bộ, để thấy ngoài chuyện học, con trai của mẹ còn vất vả thế nào nhé.
1. Báo tường. Nhờ sự “gia công” của mẹ, cuối cùng Chí Bảo có một truyện ngắn khá "đắt", làm cô giáo quá xúc động, góp phần đưa tờ báo của lớp đứng nhất khối. Nếu truyện này hoàn toàn là của con, có thể gửi đăng được ở Báo Quảng Nam vì cô Thùy Dung – biên tập viên văn nghệ rất thích.
2. Đá bóng. Chí Bảo là cầu thủ bé nhất và là đội trưởng đội bóng của trường. Đội lọt vô đến vòng chung kết và đây là thành tích cao nhất của nhà trường từ trước đến nay. Kết thúc giải, Chí Bảo được giao lưu với các em lớp 4, lớp 3.
3. Giải toán và tiếng Anh trên internet. Chí Bảo tham gia cả hai môn và chỉ dừng lại ở cấp trường, trong khi khá nhiều bạn của lớp Bảo được chọn đi thi cấp quốc gia.
4. Tin học trẻ cấp tỉnh. Chí Bảo là một trong 7 bạn của trường được chọn dự thi cấp tỉnh. Chí Bảo có điểm số lý thuyết cao nhất tỉnh, nhưng bài thực hành, do sơ suất nên đạt điểm thấp và không đoạt giải. Kỳ thi này làm Chí Bảo buồn đến sắp khóc, vì Chí Bảo là niềm hy vọng nhiều nhất của các thầy cô ở cuộc thi này. Cô hiệu trưởng an ủi Bảo qua email: “Thất bại là mẹ thành công. Cô Hiệu trưởng mong Bảo rút kinh nghiệm để lần sau đạt kết quả cao hơn nhé”. Và thực sự Bảo đạt kết quả tốt hơn trong cuộc giao lưu học sinh giỏi sau đó.
5. Giao lưu học sinh giỏi cấp thành phố. Qua 3 lần chọn lựa, Chí Bảo là 1 trong 2 đại diện của lớp đi thi. Theo dõi cuộc thi, mẹ thấy Chí Bảo quả là người thiếu cẩn thận khi những câu hỏi quá dễ, Chí Bảo trả lời trật lất; nhưng những câu hỏi cực khó, Chí Bảo lại ghi điểm. Kết quả, Chí Bảo đoạt giải ba cấp thành phố.
.jpg)
Đội giao lưu học sinh giỏi cấp thành phố của trường. Chí Bảo đứng giữa, bé hạt tiêu nhất.
6. Cờ vua cấp thành phố. Từ lớp 1 đến lớp 5 bao giờ Chí Bảo cũng xuất sắc nhất khối. Năm lớp 3 còn xuất sắc nhất trường. Nhưng năm nay đi thi cấp thành phố Chí Bảo lại “về không”.
7. Hóa trang nhân vật anh hùng. Nhân này 30.4, trường tổ chức cho học sinh lớp 5 “về nguồn” và thi hóa trang. Lớp Chí Bảo hóa trang nhân vật Nguyễn Viết Xuân. Chí Bảo chịu trách nhiệm thuyết minh. Coi bộ rụt rè vậy mà Chí Bảo thuyết minh rất giỏi, rất hay. Kết quả, tiết mục của lớp đứng nhất. Đợt này Chí Bảo còn là học sinh duy nhất của nhà trường được phóng viên chương trình phát thanh quân đội phỏng vấn. Khi được phóng viên hỏi "cảm tưởng của em khi tham quan nhà bào tàng quân đội", Chí Bảo trả lời: “Em rất tự hào về truyền thống anh hùng của dân tộc ta. Và sau này lớn lên, em cũng sẽ làm chú bộ đội để bảo vệ quê hương”. Gớm quá ta?
.jpg)
Chí Bảo (đội mũ tai bèo) đang "thuyết minh" nhân vật N.V.Xuân
8. Kế hoạch nhỏ. Chưa hết, năm học này Chí Bảo còn lập một “kỷ lục” nữa đó là: nộp đến 100 ký giấy vụn. Sở dĩ có được số giấy khổng lồ này là do ba mẹ mua báo quá nhiều, để dành trong mấy năm trời, sắp bị lũ mối “làm thịt” nên Chí Bảo tranh thủ xin ba mẹ ủng hộ nhà trường luôn. Nhờ vậy, lớp Chí Bảo dẫn đầu phong trào này.
9. Văn nghệ. Chí Bảo cùng với 13 bạn trong lớp tham gia tiết mục văn nghệ "Mừng Đảng, mừng Xuân" của lớp. Ngoài biểu diễn trong chương trình văn nghệ của trường, tiết mục còn được nhà trường chọn đi diễn phục vụ hội thi vở sạch chữ đẹp cấp thành phố.
Nói chung là Chí Bảo chưa bao giờ thật sự xuất sắc, nhưng Chí Bảo cũng là học sinh nổi tiếng, là lớp trưởng con trai duy nhất của khối 5; về cái khoản thấp bé, nhẹ cân, Chí Bảo cũng nổi tiếng nhất khối. Trong mọi cuộc thi, Chí Bảo luôn là niềm hy vọng của cô giáo chủ nhiệm và cũng không ít lần làm cô... thất vọng. Hic.
Và lần này thì Chí Bảo hết so bì rằng blog mẹ chỉ dành riêng cho Nấm rồi nhé.
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
05/28,2011
Edit
Bản in
Nấm
Nấm đã được ba mẹ đưa đến trường phổ thông chuyên biệt Nguyễn Đình Chiểu (Đà Nẵng) để làm quen. Đúng độ tuổi, năm học 2011-2012 này Nấm sẽ vào lớp một. Cô giáo cho ba mẹ mượn sách chữ nổi, bảng, viết để tự hướng dẫn Nấm viết. Nếu từ nay đến tháng 8, Nấm tự học xong chương trình dự bị ở nhà thì có thể được vào học lớp một mà không qua chương trình dự bị. Nếu không thì phải ra trường học 1-2 năm nữa, sau đó mới vào lớp một. (Lẽ ra Nấm phải học lớp dự bị 1-2 năm trước khi vô lớp một từ vài năm nay nhưng bệnh của Nấm cứ rề rề thế mãi thành ra ba mẹ cũng lần lữa).
Đến trường Nấm được trò chuyện với cô giáo, được làm quen với các bạn. Nhận xét của Nấm là: “Trường học rất sạch, yên lặng giống như ở bệnh viện; cô giáo rất tội và các bạn rất vui”. Ba mẹ cũng cảm nhận như Nấm.
Về nhà, cô Ba hướng dẫn Nấm học. Nấm có vẻ thông minh, nhanh nhớ nên tiếp thu cũng tương đối tốt. Nhưng vì lâu nay ở nhà với cô Ba, Nấm được vui chơi thỏa thích, nay phải ngồi học nên Nấm thấy gò bó, khó chịu. Học chút xíu là Nấm đòi giải lao, đòi cô Ba kể chuyện và... đòi ăn. Đáng lo là không biết ba, mẹ, cô Ba có dạy Nấm đúng phương pháp hay không. Thôi đành vừa dạy vừa điện thoại hỏi thêm cô giáo vậy.


.jpg)

Cô Ba bày Nấm viết và đọc chữ Braille
Để được học trường Nguyễn Đình Chiểu, Nấm phải có hộ khẩu tại Đà Nẵng. Việc này ba mẹ sẽ lo dần dần từ nay đến khi Nấm nhập học. Điều băn khoăn lớn nhất là chỗ ở của Nấm khi ra Đà Nẵng và công việc của mẹ. Có lẽ trước mắt phải thuê nhà. Nấm đã thiếu thốn từ nhỏ, khi ở trong bệnh viện, bây giờ đi học lại tiếp tục ở xa nhà 70-80 cây số nữa, thương quá. Nấm đã bảo không ở đâu thích bằng ở nhà mình rồi còn gì. Nấm ở với cô Ba, mẹ chạy vô chạy ra thường xuyên liệu có nổi không? Trăm mối lo. Mấy hôm nay Nấm gần như “đoạn tuyệt” kiếm hiệp, chuyển qua nghe đọc thơ và truyện thiếu nhi. Nấm bảo: “Con chỉ cần cô Ba ra với con thôi, con không nhớ mẹ đâu bởi vì con học bài nữa, để sau này đi làm nuôi ba mẹ nữa nên đâu còn thời gian để nhớ mẹ”. Ôi, con trai của mẹ!
Chí Bảo
Chí Bảo vừa tham gia Giao lưu học sinh giỏi cấp trường lần thứ 3 và cũng đoạt giải ba, được chọn đi thi thành phố sắp tới đây. Vòng 1, toàn khối lớp 5 có 70 bạn dự thi, chọn được 36 bạn, Chí Bảo được giải nhì. Vòng 2, 36 bạn chọn được 22 bạn, Chí Bảo đoạt giải ba. Mấy hôm trước khi thi, hai mẹ con ôn bài khá nhiều. Tính Chí Bảo là vậy, gần đến ngày thi mới lo cuốn lên, nhưng kiến thức đâu phải tích lũy ngày một, ngày hai mà có được.
Về nhà Chí Bảo kể lại: “Nghe đọc tên được giải, con rất vui nhưng con không dám vui, vì trước khi đọc tên, con quay đằng sau thấy bạn T. (bạn Chí Bảo, học khác lớp) biết chắc không được giải nên buồn thiu. Con mà vui quá, con sợ bạn T. buồn nên con cứ ngồi im. Khi về đến lớp, mấy bạn nam ở lớp bồng con tưng lên không, lúc ấy con mới dám vui”. Mẹ không ngờ con trai mẹ có suy nghĩ tốt như vậy. Mẹ rất vui vì con đã rất ý tứ. Niềm vui của con và nỗi buồn của T. đôi khi cũng giống như hạnh phúc. Hạnh phúc như một tấm chăn hẹp, không đủ che cho tất cả mọi người, người này ấm thì người khác phải chịu lạnh. Vấn đề là mình biết kiềm chế niềm vui và chia sẻ với người khác.

Hình ảnh ngôi trường do Chí Bảo phác thảo bằng phần mềm Paint
Thêm một tin vui nữa, Chí Bảo có tên trong đội tuyển thi tin học trẻ không chuyên cấp tỉnh, sẽ thi vào ngày 25 và 26 tới đây. Mấy hôm nay ở trường Chí Bảo phải ôn bài liên tục, cả tin học lẫn giao lưu học sinh giỏi. Đến cuối tháng 4 này, học sinh lớp 5 toàn trường sẽ đi tham quan địa đạo Kỳ Anh nữa. Rồi sẽ thi cuối học kỳ 2. Quá nhiều chuyện. Chí Bảo than thở: “Cuộc đời học sinh của con khổ quá đi”. Cuộc đời học sinh của ai cũng vậy, con trai ạ, phải cố gắng thôi.
Ba Chín
![alt src=http://giadinhbaobao.vnweblogs.com/gallery/16391/VI%20THANH%20HOA.jpg]()
Mẹ thích đọc sách văn học, đọc thơ... nhưng không biết sáng tác. Đọc để biết và để nuôi dưỡng tâm hồn mà thôi. Riêng tạp văn Vĩ thanh hoa của ba thì mẹ đọc kỹ, đọc kỹ để góp ý và... sửa mo-rát trước khi ba đưa đi in (thực ra những tản văn in trong tập sách này ba đã đăng báo cả rồi). Ba rất vui khi xuất bản được tập sách mới, giới văn chương gọi là “đứa con tinh thần” gì gì đấy, không biết niềm vui ấy đó có giống như niềm vui của mẹ khi những “đứa con vật chất” của mẹ - Chí Bảo và Gia Bảo ra đời hay không? Vừa rồi, sách của ba Chín được Giải A tặng thưởng văn học nghệ thuật Đất Quảng. Mẹ có lời chúc mừng ba.
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
04/22,2011
Edit
Bản in
.jpg)

* Nấm làm toán
Khả năng tư duy toán học của Nấm khá tốt. Dù chưa đi học nhưng Nấm có thể giải được những bài toán lớp 1 trên mạng violympic (ba, mẹ hoặc cô Ba đọc đề cho Nấm nghe).
Cô Hạnh cơ quan mẹ đố Nấm: 50 – 15 + 4 = ?”. Nấm suy nghĩ một lát rồi nói: “bằng tên ba con”. Ai cũng ngớ ra, sau đó mới hiểu ý Nấm là bằng 39 (Ba Chín của Nấm). (thực ra đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên, cô Hạnh vô tình đố những con số như vậy thôi).
* Cô Ba nằm đây là mẹ con chết đó
Trời lạnh, mẹ rủ cô Ba lên ngủ chung với 3 mẹ con cho ấm. Nấm nói: “Cô Ba nằm ở đây là mẹ con chết, cô Ba ráng chịu đó nghe”. Mẹ và cô Ba không hiểu. Nấm bèn giải thích: “Cô Ba nằm đây thì chật quá, nên “hết chỗ”. “Hết chỗ” là “hổ chết” mà mẹ con tuổi Dần, là con hổ, rứa thì mẹ con chết chớ chi nữa”.
* Quốc ca, Đội ca, Oanh Ca
Tối chủ nhật, anh Hai Chí Bảo lẩm nhẩm các bước để thứ hai lên điều khiển chào cờ trước toàn trường. Khi nghe anh Hai nói: “Tất cả chú ý: nghỉ, nghiêm, chào cờ, chào. Quốc ca, Đội ca...”. Nấm xen vào “Quốc ca, Đội ca xong rồi tới Oanh Ca nữa anh Hai nghe” làm anh Hai nổi đóa. (Oanh Ca là quán cà phê Nấm thường đến mỗi cuối tuần).
*Truyện hay cũng làm mình... đau thận!
Tối, mẹ đọc tiểu thuyết kiếm hiệp cho 2 anh em nghe. Nghe say sưa, đến khi hết truyện cũng là lúc đồng hồ chỉ 22 giờ. Nấm và Chí Bảo tranh nhau đi tè. Nấm nói: "Hồi nãy con muốn đi tiểu mà không dám nói với mẹ, sợ mẹ nghỉ đọc luôn nên ráng nhịn. Truyện hay đôi khi cũng làm mình đau thận mẹ hỉ?". (Hồi Nấm còn đi học, mẹ hay nhắc Nấm không được nhịn đi vệ sinh, dễ bị đau thận).
* Ngang dọc bằng nhau
Trước khi đi ngủ mẹ thường cho Nấm ăn và uống sữa, cô Ba sợ Nấm béo phì nên ngăn:
- Thôi, Nấm đừng ăn uống vào buổi tối nữa, coi chừng bề ngang bằng bề dọc đó.
- Nếu con nói một câu mà cô Ba đuối lý thì cô Ba phải để mẹ cho con ăn và uống 2 ly sữa bột nữa đó nghe chưa.
Cô Ba liền đồng ý. Nấm nói:
- Cô Ba nói sai rồi. Nếu bề ngang bằng bề dọc thì thành hình vuông mất rồi, lúc nớ cô Ba có biết đâu là bề ngang, đâu là bề dọc nữa không mà nói vì hình vuông có cạnh bằng nhau mà.
Tam sao thất bản
Ba Chín, Chí Bảo và Nấm chơi trò tam sao thất bản (Ba Chín nói thầm với Nấm, Nấm nói thầm với anh Chí Bảo những lời ba Chín nói, Chí Bảo lại nói thầm vào với ba Chín những gì Nấm nói). Đầu tiên ba Chín nói: “Nấm bờm quá đi”, rất lém lỉnh, Nấm nói lại với Bảo: “Ba nói là anh Hai bờm quá đi”. Chí Bảo lại nói với ba Chín “Anh Hai bờm quá đi”. Sau cùng, Nấm rút ra kết luận: Nấm chỉ bờm có một lần, anh Hai bờm tới hai lần. Rứa là anh Hai bờm hơn Nấm rồi chớ chi nữa.
Nấm có “chim” hay không?
Mẹ chở Nấm đến nhà cô Dung bạn mẹ chơi. Bác hàng xóm của cô Dung bảo: “Nấm chóng lớn quá, cho bác xem “chim” Nấm thử “chim” Nấm lớn hay nhỏ”. Rồi bác năn nỉ thế nào Nấm cũng kiên quyết không cho. Bác í bèn dùng “khích tướng kế”: “Chắc Nấm không có “chim” nên mới không cho bác xem”. Nấm trả lời: “Nấm có “chim” nhưng Nấm đã nói không cho bác xem là không cho. Nếu bác muốn xem “chim” Nấm thì Nấm “tè” luôn ra giữa nhà cho bác xem, rồi bác phải lau dọn nhà cho cô Dung đó nghe.
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
04/02,2011
Edit
Bản in


Nấm đã xuất viện về nhà cả tuần rồi, hôm nay mắt Nấm hết sưng, nói chung là Nấm đã lấy lại được sức khỏe và “dung nhan” như trước. Hôm ở Huế, mắt Nấm đỏ, sưng húp, nhìn thật xốn xang. Nấm vừa bước vô khoa Gamma, bác sĩ nói: “Chào Gia Bảo”, cô Ba đố Nấm vì sao bác sĩ nhớ Nấm ngay, thì Nấm bảo “Tại Nấm đẹp trai”. Còn mẹ thì cho rằng bác sĩ nhớ Nấm vì Nấm quá hung hăng, thậm chí dám chửi cả bác sĩ khi bị tiêm kim: “Đ.M mấy thằng bác sĩ đù, mấy thằng bác sĩ bày đặt” (!). Mẹ cũng không biết Nấm học đâu ra mấy từ này, vì Nấm luôn luôn được tiếp xúc, được dạy những lời lẽ lịch sự. May mà đây là bác sĩ ở Bệnh viện Trường Đại học Y dược Huế chứ không thì…

Nấm được định vị. Vừa bị đau, vừa mang khung định vị nên Nấm rên hi hi "đau quá mẹ ơi"

Nấm trong phòng mổ gamma

Sau khi mổ xong, Nấm được đưa về phòng bệnh

Đá bóng là môn thể thao Nấm rất thích và Nấm bắt bóng khá chính xác nhờ đôi tai thính. Để Nấm dễ phán đoán hơn, mẹ có sáng kiến rạch một đường nhỏ và bỏ chuông vào quả banh, Nấm dễ dàng đoán đúng hướng bóng lăn.

Mẹ đã đưa Nấm đi nhiều bệnh viện. Có bệnh viện ở cả năm như Bệnh viện Ung bướu TP. HCM; có bệnh viện ở vài ba tháng như Bệnh viện Mắt TP. HCM; có bệnh viện chỉ ở một vài ngày như Bệnh viện Chợ Rẫy, Nhi Đồng 1… Cộng dồn lại thì thời gian Nấm ở Bệnh viện Trường Đại học Y Dược Huế khoảng gần 1 tháng nhưng các y, bác sĩ ở đây đã để lại ấn tượng nhiều nhất. Đúng là “Lương y như từ mẫu”. Y, bác sĩ ân cần, chu đáo, gần gũi như người mẹ; tâm lý, mô phạm như người thầy… Nói chung là đầy lương tâm, tình cảm và trách nhiệm. Bệnh nhân ở khoa Gamma đến từ nhiều nơi: Hà Nội, Sài Gòn, Lào, Campuchia…;đã từng đi qua nhiều bệnh viện trước khi tới đây và ai cũng công nhận chưa bao giờ thấy y bác sĩ ở đâu đối xử với bệnh nhân tốt như ở đây. Không chỉ ở khoa gamma, ở các khoa khác cũng vậy.
Trở lại chuyện đi viện lần này của Nấm. Kết quả chụp MRI cho thấy khối u trong mắt phải của Nấm tái phát nhưng chưa di căn. Qua hội chẩn, bác sĩ quyết định mổ bằng dao gamma một lần nữa. Khi tất cả đã sẵn sàng, Nấm đã nhịn ăn uống kể từ 10 giờ đêm hôm trước để gây mê. Nhưng trước khi định vị, Nấm nói chỉ gây tê, không cần gây mê. Bác sĩ e rằng Nấm chịu không nổi nhưng Nấm hứa là chịu đựng được. “Quân tử nhất ngôn” - Nấm bảo vậy. Trước khi bác sĩ tiêm thuốc gây tê, Nấm hỏi: Bác sĩ ơi, bác sĩ có chuyên nghiệp không đó? (mẹ hiểu ý Nấm là nếu bác sĩ chuyên nghiệp thì sẽ tiêm thuốc không đau, như Nấm từng bảo: Bác sĩ xét nghiệm máu tiêm kim không đau nhưng bác sĩ tiêm thuốc cản quang thì đau quá, vì tiêm kim không chuyên nghiệp), bác sĩ bảo: “Bác sĩ không những chuyên nghiệp mà còn rất tình cảm nữa”. Trong khi làm việc, để Nấm quên đi đau đớn, biết Nấm rất mê truyện nên bác sĩ hỏi “Gia Bảo có biết Lệnh Hồ Xung yêu ai không?”, Nấm nói: “Chừ bác sĩ chú ý tập trung chữa bệnh cho con đi, đừng tập trung vô mấy quyển truyện của con nữa!”. Thiệt là Nấm.
Sau khi định vị, Nấm được đưa đi chụp MRI một lần nữa rồi sau đó mới mổ. Lần đầu mổ trong 15 phút. Nấm nằm một mình, mẹ ngồi ở ngoài cùng bác sĩ, nhìn Nấm qua màn hình. Thường thì bệnh nhân được nghe nhạc nhưng Nấm bảo thích nghe đọc truyện. Mẹ đọc tiếp quyển “Anh hùng xạ điêu” qua micrô cho Nấm nghe (còn mẹ thì không nghe được Nấm nói). Nấm nằm yên, không động đậy chút nào. Lâu lâu mẹ phải dừng lại hỏi chừng: “Con đưa tay lên cho mẹ xem”. Vậy là Nấm đưa tay lên rồi hạ xuống ngay. Lần sau bác sĩ mổ tiếp 10 phút nữa. Xong, Nấm được tháo khung. Lần mổ này không gây mê mà Nấm mệt hơn lần trước.
Dù mệt, nhưng Nấm vẫn ăn uống rất tốt. Vì vậy, Nấm rất mau bình phục. Trong khi mấy bác cùng phòng với Nấm, xem ra rất to, khỏe, vẫn bị choáng váng khi mổ xong, nằm li bì. Nấm bảo: Đây là lần cuối cùng con đến bệnh viện, con không bao giờ đi bệnh viện nữa đâu. Và Mẹ cũng hứa như vậy. Nhưng chỉ là hứa hão vì 6 tháng sau Nấm phải tái khám. Hoặc cũng có thể sẽ như lần này, Nấm phải tái khám sớm hơn dự kiến.
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
03/16,2011
Edit
Bản in
Vậy là hôm nay Chí Bảo tròn 11 tuổi. Và đây không phải là lần đầu tiên mẹ và Nấm vắng mặt trong sinh nhật Chí Bảo. Mấy năm trước, sinh nhật con thì mẹ và em cũng ở bệnh viện. Hôm trước, con có "gợi ý" muốn được tặng quyển "Từ điển danh nhân thế giới" nhân sinh nhật. Vậy mà mẹ thật có lỗi khi trước khi đưa em Nấm đi Huế để chữa bệnh lại chưa kịp mua sách làm quà tặng con. Thôi thì con hãy xem như entry này là quà sinh nhật nhé.
Nấm bị bệnh, mẹ biết Chí Bảo phải chịu nhiều thiệt thòi. Ngay cả đêm con biểu diễn văn nghệ mẹ cũng không thể đi theo con để cổ vũ, động viên được. Hay như đợt giao lưu học sinh giỏi cấp trường sắp tới đây, mẹ cũng không thể sát cánh với con, mà một cậu bé nhút nhát như con thì lời động viên qua điện thoại có lẽ chưa đủ. Mẹ mong con bình tĩnh, cố gắng hết sức để đạt kết quả tốt nhất có thể.
Chí Bảo trong tiết mục "Vũ điệu cha cha cha"
Nấm lại đi viện
Đúng là "chạy trời không khỏi lạnh". Trời đang nắng ấm, mẹ và cô Ba đưa Nấm đi Huế vì nghĩ, đợt này, nếu phải phẫu thuật nốt mắt còn lại thì thời tiết ấm áp sẽ làm Nấm dễ chịu hơn. Nhưng Nấm vừa đến Huế cũng là lúc có đợt không khí lạnh xuất hiện. Huế lạnh hơn nhiều so với Quảng Nam. Đấy là mẹ với cô Ba thấy vậy chứ với Nấm thì lạnh như thế này cũng chẳng "xây-nhê" gì, lúc nào Nấm cũng chẳng chịu mặc áo ấm.
Nấm buồn hiu trước lúc lên tàu
Mắt Nấm mấy hôm nay sưng tấy, đỏ và chảy nước mắt. Người ngoài nhìn vào có cảm giác rất đau nhức, vậy mà Nấm vẫn cứ như không. Nấm còn hỏi mẹ: "Mẹ tưởng tượng là con đau lắm phải không, con chỉ hơi khó chịu vì chảy nước mắt thôi" (Nấm thường dùng từ ngữ rất văn vẻ, rất chính xác và cũng rất người lớn như vậy). Điều cả nhà lo lắng là Nấm không chịu nằm im để chụp MRI. Vì như vậy sẽ phải gây mê, rất tốn thời gian và mệt mỏi. Nhưng Nấm chỉ nằm im được 25 phút, đến khi tiêm thuốc cản quang thì Nấm không chịu. Mẹ, cô Ba và bác sĩ khuyên dỗ đủ cách cũng không được. Nấm đổ thừa: "Tại lâu ni ba mẹ không đưa con đi bệnh viện nên chừ tiêm thuốc con sợ lắm". Dỗ không xong, người lớn chuyển sang dọa nạt. Nấm cũng dọa lại: "Con không thèm chữa bệnh nữa, để con chết cho rồi". Việc chụp MRI thế là gián đoạn, lúc ấy đã gần 12 giờ trưa.
Suốt một buổi trưa mẹ và cô Ba thuyết phục được Nấm. Đến chiều, Nấm trở nên ngoan ngoãn, nhất là khi nghe bác sĩ gọi đùa "Mời đại ca Phan Gia Bảo". Nấm vô phòng, bảo "Chừ con là Trương Vô Kỵ". May sao, bác sĩ cũng mê kiếm hiệp, trò chuyện với Nấm quanh đề tài này, vậy là Nấm ngoan ngoãn đưa tay cho bác sĩ tìm ven. Tay Nấm mập mạp, tròn lẳng nên tìm ven rất khó, phải đâm đến hai chỗ mới được. Và Nấm được đưa vô phòng, nằm im thêm 20 phút nữa. Trong 45 phút chụp MRI, mẹ được ở bên cạnh đọc sách cho Nấm nghe. Đến cuối giờ chiều, kết quả của Nấm vẫn chưa có, trong khi những ngươi chụp sau Nấm đã có. Mẹ vẫn rất lo, không biết kết quả thế nào nhưng chắc là khối u trong mắt Nấm vẫn còn. Lạ và mừng một điều, Nấm không bao giờ tỏ ra đau đớn hay mệt mỏi. Lại thêm một ngày chờ đợi nữa. Nấm cố gắng chịu đựng, con nhé.
Lần đầu tiên đi viện mới 6 tháng, nay Nấm đã cao lớn thế này rồi
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
02/22,2011
Edit
Bản in
Chí Bảo rất mê đọc sách, đặc biệt là truyện kiếm hiệp. Hôm nay mẹ giới thiệu entry trên blog của Chí Bảo (http://violet.vn/phutrang22/entry/show/entry_id/4986061).
Tại hạ nhớ các hạ
Tại hạ sung sướng bao nhiêu khi nghe ân sư thông báo lịch nghỉ tết thì trong những ngày tết tại hạ buồn vì nhớ các hạ bấy nhiêu. Để quên đi nỗi muộn phiền, tại hạ đã nhờ sư mẫu mượn về hai bộ kiếm hiệp của lão tiền bối Kim Dung và đã xơi tái gần hết.
Sư phụ của tại hạ suốt ngày ca cẩm, sợ tại hạ đọc nhiều, nếu bị "tẩu hỏa nhập ma" thì vô phương cứu chữa vì vậy đã cấm tại hạ luyện công. Vậy là trong khi toàn gia chìm vào giấc ngủ, tại hạ nhẹ nhàng bật đèn luyện võ công đến tận canh ba, báo hại sáng ra tại hạ gần như đứt hết kinh mạch. Nhưng ngược lại sư mẫu thì khuyến khích tại hạ đọc kiếm hiệp, bảo đọc kiếm hiệp để biết sống như một chính nhân quân tử, thậm chí còn chỉ giáo "nếu làm văn mà con đưa kiếm hiệp vô thì... càng tốt". Híc, tại hạ cũng muốn vậy nhưng phải luyện võ công thâm hậu đến mức thượng thừa mới có thể làm được chuyện này, phải không các hạ.
Chưa hết đâu, sư đệ của tại hạ dù mới 6 tuổi đầu cũng mê tít thò lò. Hễ động khẩu là thế nào cũng có một câu trong kiếm hiệp. Thật khủng đó các hạ. Ngày tết, ba mẹ đưa sư đệ đi ngao du sơn thủy thăm thú người thân, mọi người khen cu cậu thông minh thì cu cậu liền xuất chiêu : "Cao nhân tất hữu cao nhân trị". Tại hạ nghe mà đành bái phục, thúc thủ.
Bi chừ thì tại hạ đành chỉ nghe ké với sư đệ mà thôi vì còn phải ngồi tụng bài cũ, khổ còn hơn luyện công ở Thiếu Lâm tự, chứ không thì nhỡ ân sư kiểm tra công phu đã truyền đạt mà không thuộc thì khốn. Lại còn phải tập khiêu vũ với các hảo bằng hữu để vinh danh môn phái 5.3 nữa trong đêm văn nghệ sắp tới nữa. Giá như ân sư và chưởng môn phái chuyển tiết mục khiêu vũ thành biểu diễn côn quyền thì hợp với sở trường tại hạ biết mấy, phải không các hạ?
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
02/12,2011
Edit
Bản in
Vậy là một năm mới lại đến. Các con được thêm một tuổi. Thêm một tuổi là mất đi một tuổi của thời thơ ấu, của quãng đời học sinh.
Thêm một tuổi, cũng có nghĩa là nên ngoan ngoãn và biết vâng lời hơn. Chí Bảo ngoài việc học phải biết giúp đỡ ba mẹ và yêu thương Nấm nhiều hơn, ít tỵ với nạnh em hơn nghe con.
Năm nay, mẹ rất vui khi Chí Bảo không phụng phịu khi ba mẹ bảo về quê; rất vui khi em Nấm dù sưng mắt nhưng không khóc và cũng bớt quậy.
Đã hơn 10 năm sống và làm việc tại Tam Kỳ, nhưng chỉ có duy nhất một năm gia đình mình ăn tết ở đây, đó là năm mẹ sinh em Nấm. Tết năm ấy, em Nấm vừa đầy tháng. Còn lại tết nào nhà mình cũng dắt díu nhau về quê ăn tết. Ba mẹ sống xa gia đình, xa ruột thịt, xa người thân, vậy nên phải lấy bạn bè làm anh em, lấy láng giềng làm bà con. Nhưng tết đến thì phải về quê. Ở đó, mẹ mới thấy mình được sống trong tình cảm ruột thịt, sự quan tâm, sự yêu thương.
Tuổi thơ ba mẹ mong đến tết để được ăn những bữa ngon, mặc một bộ quần áo mới. Tuổi thơ con mong đến để được... nhận tiền lì xì bởi quanh năm ăn mặc đều như... tết.
Ở nhà với Nấm được gần 10 ngày. Hôm nay ba mẹ đi làm lại, Chí Bảo thì đi học, mẹ thấy nhớ thương Nấm và cô Ba.
Năm mới, ai cũng nghĩ và hy vọng về những cái mới, những điều tốt đẹp. Mẹ cũng nghĩ như thế cho mọi người và gia đình mình, đặc biệt là cho con trai yêu thương của mẹ.
Posted to TỔ ẤM YÊU THƯƠNG
02/09,2011
Edit
Bản in